ta làm kế mẫu của chồng trước

Chương 1 Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước Trùng Sinh Trước Tiếp Phiên bản Dịch 4066 chữ Gió lạnh căm căm, vào đông trời sáng muộn, trong gian phòng nhỏ hẹp, Lâm Vị Hi còn mê man nằm ở trên giường, hàng mày nhỏ nhắn cau lại thật chặt, vừa nhìn liền biết trong lúc ngủ mơ cũng không an ổn. Cái chết của người chồng tốt bụng. Jaime Ramos, 21 tuổi, là thực tập sinh tại nơi làm việc của Patty Presba, 56 tuổi. Thời gian thực tập chỉ kéo dài vài tuần nhưng Jaime không có nơi ở, vì vậy Patty nói chuyện với chồng là anh Ron Presba (54 tuổi) để giúp đỡ. Mẫu 5: Bản vẽ nhà mái thái 1 tầng 7.5x14m Mẫu nhà đẹp nông thôn này cũng được đưa ra 2 phương án thiết kế: 1 là phần mái thả xuống che hết phần hiên để xe, 2 là để trống phần hiên bên cạnh nhà, và làm giàn bê tông giả gỗ đan nhau, để có thể trồng giàn cây leo. Diện tích đất: 7.5x14m Diện tích nhà: 100m2 Chi phí xây dựng dự tính: 400-450 triệu Nếu như quá gấp gáp thì bạn có thể để sau khi hôn lễ được tổ chức. 15. Sửa sang, tân trang nhà cửa. Và điều đặc biệt quan trọng trong việc chuẩn bị cho đám cưới bạn không thể bỏ qua đó là việc sửa sang, tân trang lại nhà cửa. Trong việc đám cưới, bất kỳ gia Vị hôn phu của bà Năm hoạt động bí mật nên đám cưới công khai của họ đã không có điều kiện diễn ra. Sau 1954, vị tỉnh ủy viên tập kết ra Bắc, lập gia đình ở miền Bắc. Trước đó, bà Nguyễn Thị Năm cũng lập gia đình. Cả gia đình chồng bà đều theo Cách Mạng. Wo Kann Ich Am Besten Frauen Kennenlernen. Thể loại Trọng sinh, cung đình hầu tước Số chương 105 chương Editor Lừa Tình Beta HangLe Thế tử Yến vương phủ có gia thế hiển hách, thân phận mê người, là quý công tử, tương lai trượng phu trong mắt các thiếu nữ. Lâm Vị Hi chính là thê tử của hắn. Nhưng nữ chính không phải là nàng. Nàng chết một lần mới biết mình chỉ là nữ phụ, tác dụng của nàng chính là đá kê chân cho nữ chính đường hoàng bước lên. Nhiệm vụ của nàng là làm nổi bật sự ôn nhu quan tâm của nữ chính. Nữ chính là thứ muội của nàng, là người mà thế tử cầu không được, nên là ánh trăng sáng trong lòg hắn. Tất cả mọi người đều đem nàng và thứ muội ra so sánh, dùng sự thành công thượng vị của thứ muội để chê cười sự thất bại của nguyên thê là nàng. Lâm Vị Hi cười lạnh, tốt. Tình yêu của các ngươi cảm động trời đất, vậy người tỷ tỷ như ta trở về làm mẹ kế của các ngươi đi! Thế là, nàng vì tức giận gả cho phụ thân của chồng trước, cha chồng chưa từng gặp mặt ở kiếp trước - chiến thần bảo vệ Đại Tề, sau tang vợ một mực không có tục cưới, nắm giữ binh quyền một vùng trời, uy danh hiển hách - Yến vương. Về sau, đang bước vào tuổi trung niên, sát phạt quả quyết như Yến vương, nhìn xem kiều thê nhỏ hơn mình cả một con giáp, có chút đau đầu nghĩ. Thôi, nàng còn nhỏ, hắn sủng ái nàng, dung túng nàng, sau này hãy dạy nàng. Những tên gọi khác Ta làm mẹ chồng của nữ chính Sau khi quay về, ta gả cho phụ thân của chồng trước 2. Thành hôn lúc Lâm Vị Hi mười bảy, Yến vương ba mươi bốn, nam nữ chủ tuổi tác chênh lệch khá lớn, để ý người cẩn thận khi đi vào 3. Nữ chính kiếp trước đã chết mất tiêu rồi nhé, nên sau khi cưới, quan hệ luân lý gì đó cũng không thể thành lập, giữa nàng và Yến Vương hoàn toàn không tồn tại cái gọi là luân thường đạo lý, ta chỉ tính thân phận mới của nữ chính thôi. Thể loại Cung đình hầu tước xuyên qua thời không nữ phụ ngọt văn Nhân vật chính Lâm Vị Hi, Cố Huy Ngạn ┃ vai phụ Cao Nhiên, Cố Trình Diệu ┃ Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Cứu Vớt Mỹ Cường Thảm Nam Nhị Cửu Nguyệt Lưu Hỏa Tử Dạ Ca Cửu Nguyệt Lưu Hỏa Nghe đồn Cửu Nguyệt Lưu Hỏa Cẩm Y Sát Cửu Nguyệt Lưu Hỏa Cứu Vớt Hắc Hóa Tiên Tôn Cửu Nguyệt Lưu Hỏa Trích Tiên Cửu Nguyệt Lưu Hỏa Giới thiệu Ebook Tác giả Cửu Nguyệt Lưu Hỏa Thể loại Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cung Đấu, Cổ Đại Nguồn Cung Quảng Hằng Trạng thái Tới chương 93 Chương cuối Chương 93Giới thiệu truyệnThể loại Trọng sinh, cung đình hầu tướcSố chương 105 chươngEditor Lừa TìnhBeta HangLeThế tử Yến vương phủ có gia thế hiển hách, thân phận mê người, là quý công tử, tương lai trượng phu trong mắt các thiếu nữ. Lâm Vị Hi chính là thê tử của hắn. Nhưng nữ chính không phải là chết một lần mới biết mình chỉ là nữ phụ, tác dụng của nàng chính là đá kê chân cho nữ chính đường hoàng bước lên. Nhiệm vụ của nàng là làm nổi bật sự ôn nhu quan tâm của nữ chính là thứ muội của nàng, là người mà thế tử cầu không được, nên là ánh trăng sáng trong lòg hắn. Tất cả mọi người đều đem nàng và thứ muội ra so sánh, dùng sự thành công thượng vị của thứ muội để chê cười sự thất bại của nguyên thê là Vị Hi cười lạnh, tốt. Tình yêu của các ngươi cảm động trời đất, vậy người tỷ tỷ như ta trở về làm mẹ kế của các ngươi đi!Thế là, nàng vì tức giận gả cho phụ thân của chồng trước, cha chồng chưa từng gặp mặt ở kiếp trước – chiến thần bảo vệ Đại Tề, sau tang vợ một mực không có tục cưới, nắm giữ binh quyền một vùng trời, uy danh hiển hách – Yến sau, đang bước vào tuổi trung niên, sát phạt quả quyết như Yến vương, nhìn xem kiều thê nhỏ hơn mình cả một con giáp, có chút đau đầu nàng còn nhỏ, hắn sủng ái nàng, dung túng nàng, sau này hãy dạy tên gọi khác Ta làm mẹ chồng của nữ chính Sau khi quay về, ta gả cho phụ thân của chồng trước 2. Thành hôn lúc Lâm Vị Hi mười bảy, Yến vương ba mươi bốn, nam nữ chủ tuổi tác chênh lệch khá lớn, để ý người cẩn thận khi đi vào3. Nữ chính kiếp trước đã chết mất tiêu rồi nhé, nên sau khi cưới, quan hệ luân lý gì đó cũng không thể thành lập, giữa nàng và Yến Vương hoàn toàn không tồn tại cái gọi là luân thường đạo lý, ta chỉ tính thân phận mới của nữ chính loại Cung đình hầu tước xuyên qua thời không nữ phụ ngọt vănNhân vật chính Lâm Vị Hi, Cố Huy Ngạn ┃ vai phụ Cao Nhiên, Cố Trình Diệu ┃ Download Ebook Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước – Cửu Nguyệt Lưu Hỏa Tới chương 93Ebook Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước – Cửu Nguyệt Lưu Hỏa – Tới chương 93 Epub – Tới chương 93Ebook Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước – Cửu Nguyệt Lưu Hỏa – Tới chương 93 Prc/Mobi – Tới chương 93Ebook Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước – Cửu Nguyệt Lưu Hỏa – Tới chương 93 Pdf – Tới chương 93 "Hôm nay vương gia trở về, phía tiền viện đã kiểm tra sắp xếp chưa?""Thế tử phi yên tâm, lão nô tự mình đã đi xem ba bốn lần rồi, cái nô tài chỗ nào cũng đều cẩn thận làm việc, không dám lơ là."Cao Nhiên thở phào nhẹ nhõm "Thế thì tốt, đây là lần đầu tiên Yến vương hồi phủ, một lúc nữa ta còn muốn ra phía trước để đón cha chồng, bất kể như thế nào đi nữa cũng không được phạm sai lầm."Đào ma ma vâng một tiếng, nói "Thế tử phi yên tâm, từ ngày ngài vào cửa đến nay có việc nào là không làm cẩn thận chu đáo đâu. Mà ngài lại đối xử rộng rãi với mọi người, thương cảm lão bộc, miễn đi việc khổ cực cho bọn hắn. Lại còn theo tháng phát ngân lượng, gọi là cái gì nhỉ... À đúng rồi, lương hưu. hiện tại trong vương phủ từ trên xuống dưới có ai là không gọi ngài là bồ tát, trên đời này khôngcòn có người thập toàn thập mỹ như ngài nữa đâu. Yến vương mặc dù quyền cao chức trọng, nhưng rất minh bạch công bằng. Ngài đem vương phủ quản lý tốt như vậy, điện hạ gặp ngài, chỉ có vui mừng thôi."Cao Nhiên nghe được lời này thì không phản bác, mà đối với nhũ mẫu hơi cáu giận "Đào ma ma ngươi nói cái gì đó, ta nào có thập toàn thập mỹ như thế. Đừng nói như vậy, để cho người ta nghe được sẽchê cười.""Sao lại chê cười chứ! Lão nô mặc dù là nhũ mẫu của người, nhưng những lời này thật sự không phải là lão nô khoe khoang. Lúc thế tử phi còn là tiểu thư thì đã người gặp người khen. Học đàn có thể khảy ra giai điệu tươi mới vui vẻ, học cờ có thể nghĩ ra loại cờ mới là cờ ca rô. Khi đi theo lão phu nhân lễ Phật, ngài cũng có thể vô sự tự thông, thuận miệng nói ra sự huyền diệu của Phật lý. Lúc ngài mới mười tuổi còn giảng giải điển tích cho tiểu thiếu gia, cái gì Trầm Hương cứu mẹ *, Ông lão đánh cá và con cá vàng, ngài khi đó mới được bao nhiêu tuổi, vậy mà đã có thể nghĩ ra điển tích như vậy. Tiên nữ trên trời chuyển thế cũng sẽ không hoàn mỹ hơn ngài đâu. Thế tử phi, không phải lão nô là người duy nhất nóinhư vậy, nha hoàn ma ma ở quốc công phủ đều bí mật nói ngài là Cửu Thiên huyền nữ chuyển thế đấy. Tiếc rằng xuất thân của ngài hơi kém một chút, nếu không, làm sao đến mức ủy khuất làm kế thất!" Cười ỉa với bà ma ma nàyTuy ngoài miệng Cao Nhiên khiêm tốn, nhưng lúc Đào ma ma nói nàng ta cũng không ngăn cản, chỉ là mỉm cười lắng nghe, đến khi nghe được xuất thân với kế thất, thì nụ cười của Cao Nhiên đột nhiên cứng ngắc lại một chút, nhưng sau đó thì lập tức lại thoải mái. Xuất thân thấp hèn thì thế nào, là thứ nữ thìthế nào, đích thứ xưa nay không phải là điều kiện tiên quyết đánh giá một nữ tử, chỉ cần nàng gả cao, là đích hay thứ thì có làm sao?Hơn nữa, cho dù là đích nữ cũng chưa chắc có thể sống tốt, xuất thân cao quý nhưng không được phu quân yêu thích mình, cũng sẽ tự đi tìm đường chết mà Nhiên không muốn nghĩ tới một người khác vào ngày quan trọng như thế này, sẽ tạo thành điềm xấu. Sắc mặt Cao Nhiên chợt trầm xuống, lạnh như băng nói với Đào ma ma "Đào ma ma, ngươi đừng quá phận. Tỷ tỷ là trưởng tỷ của ta, lại còn là nguyên phối của thế tử. Người chết lớn nhất, ta vẫn luôn ngưỡng mộ Hi tỷ tỷ. Ta biết ngươi không có ý này, nhưng nếu bị thế tử cùng những người khác nghe được, khó tránh khỏi cho rằng một thứ nữ như ta lại bất kính với đích tỷ đã khuất, dẫn đến phiền toái. Loại lời nói thế này lần sau không được nói nữa, biết chưa?"Đào ma ma cùng nha hoàn hồi môn của Cao Nhiên tức giận bất bình, Ngưng Phù nói "Thế tử phi, lúc đại tiểu thư còn ở nhà đã đối xử không tốt với ngài, chờ sau khi lấy chồng thì càng mắt cao hơn đầu, nhưng dù thế ngài vẫn luôn tươi cười niềm nở chào đón, thực lòng kính trọng nàng ta là tỷ tỷ. Cũng bởi vì tiểu thư ngài quá lương thiện, nên mới luôn bị người khác khi dễ.""Được rồi, đừng nói nữa." Cao Nhiên nhàn nhạt cắt ngang lời nói của bọn nha hoàn "Vương gia xa nhà ba năm, hôm nay là lần đầu tiên trở về, chúng ta phải sắp xếp mọi việc sẵn sàng. Xe ngựa của vương gia cũng sắp tới, các ngươi theo ta đến nhị môn chờ xem."Đào ma ma cùng Ngưng Phù lên tiếng, dìu Cao Nhiên đi về hướng cửa Thuỳ hoa. Đào ma ma vừa đivừa lải nhải "Ba năm rồi Yến vương chưa trở về kinh lần nào. Chờ vương gia trở về nhìn thấy trong phủ được quản lý ngay ngắn rõ ràng, nhất định sẽ cảm thấy rất may mắn khi cưới được một cô nương lanh lợi như ngài làm con dâu. Theo lão nô thấy, trên đời này chỉ cần là người mắt sáng, không bị thành kiến đích thứ che mờ mắt, thì đều sẽ thích Tam tiểu thư."không đợi Cao Nhiên lên tiếng, Ngưng Phù đã cướp lời trước "không phải sao, thế tử phi quả thực là tiên nữ chuyển thế, không ai là không thích. Chỉ đáng tiếc vương gia trên đường đi bị chậm trễ, khôngvề dự được đại hôn của thế tử cùng thế tử phi."nói đến đây Đào ma ma cũng rất tiếc nuối, lập trường của bà ta nghiêng về Cao Nhiên, tất nhiên cảm thấy Cao Nhiên cái gì cũng tốt. Mà người gia chủ Yến vương này không thể dự được hôn lễ của Cao Nhiên tất nhiên là một nỗi tiếc nuối vô cùng, nhưng cái tiếc nuối này không phải là Cao Nhiên, mà là Yến vương ma ma thấy hai bên đường đi không có người, lặng lẽ nói với Cao Nhiên "Thế tử phi, nghe nóivương gia vốn là gấp gáp trở về tham gia đại hôn của thế tử. Ngài ấy cố ý rời khỏi quân đội đơn độc đimột mình chính là vì việc này. Đều do trên đường đi một nữ nhi của thuộc hạ ngã bệnh, lúc này mới chậm trễ hành trình của vương gia."Lúc đầu Cao Nhiên cảm thấy ở Yến vương phủ nghị luận về Yến vương là không thích hợp, nếu như bị người khác nghe được có lẽ sẽ nói xấu. Nhưng việc phụ mẫu nhà trai không có mặt ở hôn lễ đúng là cái gai trong lòng Cao Nhiên. Bây giờ nàng ta nghe được nguyên do trong đó, Cao Nhiên vô cùng hiếu kì, nàng ta không bảo Đào ma ma dừng lại, mà là tùy ý để bà ta tiếp tục nói."Con gái của thuộc hạ? Đây là ai, vì sao lại có mặt trong đội ngũ của vương gia?""Lão nô không biết, nghe nói là một bé gái mồ côi, phụ thân của nàng ta vì cứu vương gia mà chết. Lúc này vương gia mới thỉnh chỉ cho nàng ta một thanh danh. Thời gian trước chuyện này trong kinh thành truyền ra rất nhiều, gọi là... A, đúng, Trung Dũng hầu."Cao Nhiên nghe đến đó thì đã không còn hứng thú, một bé gái mồ côi cha mẹ, đến kinh thành nương tựa ở vương phủ, sắp trình diễn vở tiểu bạch hoa lên sàn diễn. Cao Nhiên chỉ nghe đến đó, trong đầu đãtưởng tượng người sắp đến là loại người như thế kiếp trước Cao Nhiên đã thề phải gả cho phú nhị đại, hôn lễ cũng phải đặc biệt long trọng, nhất định phải vượt qua các bạn cùng học. Đáng tiếc mộng tưởng gả cho phú nhị đại ở kiếp trước còn chưa thực hiện được thì nàng ta đã xảy ra chuyện. Cao Nhiên sau khi xuyên không thì phát hiện bản thân cũng thành bạch phú mỹ, nàng ta vui vẻ vô cùng. Cao Nhiên âm thầm may mắn bản thân có thể xác của tiểu hài tử mà linh hồn là trưởng thành. Nếu không thì nàng ta tuyệt đối bị quốc công phủ cái nơi giẫm thấp nâng cao mài dần mà sau đích mẫu ác độc của nàng ta tự mình gây nghiệt chết rồi, người đoạt nhân duyên của nàng ta là Cao Hi cũng bị nghiệp quật, không được trượng phu sủng ái, đã chết sớm nhường lại vị trí kia cho nàng ta. Cao Nhiên giống như mọi nhân vật nữ chính khác, thân phận thứ nữ chỉ để rèn luyện, cuối cùng nàng ta vẫn có thể gả cho trượng phu có quyền có thế, ở trong một phủ đệ sang trọng, cái này so sánh với những phú nhị đại kiếp trước thì lợi hại hơn Nhiên cực kì hài lòng với kiếp sống trọng sinh nghịch tập của mình, việc phụ mẫu nhà trai không có mặt ở hôn lễ chỉ là một tiếc nuối nho nhỏ mà thôi. Cao Nhiên vốn cho rằng Yến vương để ý thân phận thứ nữ của chính mình. hiện tại xem ra, đây rõ ràng chỉ mới là màn dạo đầu. Mà nhân vật của màn dạo đầu kia chính là tiểu bạch hoa sắp bản này mới quen thuộc làm sao. Nhân vật nam nữ chính trải qua vô vàn trắc trở cuối cùng cũng được ở cùng một với nhau. Vừa mới thành hôn, thì có một nữ tử phụ mẫu đều mất, tổ tiên có ân đến đây sống nhờ. Sau đó nữ tử này phần lớn sẽ còn đối với Cố Trình Diệu vừa gặp đã yêu, bị phú quý của vương phủ làm mờ mắt, muốn làm thiếp cho Cố Trình đến đây, nụ cười bên miệng Cao Nhiên càng thêm dịu dàng, mà ánh mắt lại ngập tràn sắc nhọn cùng sự công Nhiên mang theo đông đảo nha hoàn và ma ma đứng ở cửa thuỳ hoa chờ, Cao Nhiên như vầng trăng sáng. Nàng ta đứng ở đầu tiên trong đám người, tư thế phu nhân đoan trang cao quý. Nàng ta đứng ở cửa một lúc, đội ngũ xe ngựa của Yến vương mới thong thả đi tới, đông đảo quân sĩ vây quanh ở chiếc xe ngựa thứ hai, cẩn thận cảnh giác hộ tống xe ngựa. Mã phu cẩn thận dè dặt đánh xe từng tí một. Toa xe ngựa bé nhỏ bỗng nhiên lay động một chút, xa phu lập tức bị đám người xung quanh trợn mắt liếc phu lập tức xin lỗi với người bên trong. Cao Nhiên nhìn đến đây, nụ cười bên miệng càng sâu, mơ hồ hiện ra sự thắng lợi nằm ở trong tay. Chờ xe ngựa cẩn thận dừng lại hẳn, Chu Mậu Thành gõ gõ cửa xe, nói "Lâm khuê nữ, đã đến nơi rồi. Cháu có còn khó chịu không?"Trong xe phát ra một chút thanh âm, một đôi bàn tay trắng nõn xốc rèm che lên, một nữ tử trắng nõn thanh tú xuất hiện ở trước mặt mọi người. Cao Nhiên nhìn người tới thì lơ đễnh. Quả nhiên, con nhà nghèo thì có thể có khả năng gì. Loại người này, xách giày cho nàng ta cũng không xứng, sao có thể tranh đoạt với nàng ta được?Cao Nhiên vừa mới đi tới một bước, đang muốn nói chuyện, thì thấy nữ tử kia xách nhẹ mép váy nhảy xuống xe ngựa, sau đó liền quay lại nâng một người xe lại một lần nữa xốc lên, một nữ tử khác chải song nha kế vịn một cô nương xuất hiện trong tầm mắt mọi người. Mọi người đứng chờ ở nhị môn bên trong vương phủ thấy người tới, không khỏi đều hít sâu một nàng nhìn nữ tử đầu tiên xuống xe thì không ít người đều sinh lòng coi thường. Dạng này mà cũng làm trễ nải hành trình của vương gia? Cũng chỉ đến như thế thôi. Nhưng mà trên thực tế đây chẳng qua chỉ là một nha hoàn, chờ chính chủ đằng sau ra sân, các nàng nhìn thấy dung mạo của Lâm Vị Hi, rất nhiều người trố mắt tại chỗ, miệng đều vô thức há hốc ai cũng đều yêu thích cái đẹp. Nhưng khi bình chọn mỹ nhân thì mỗi người một ý. Mỗi người đều có một cách nhìn khác nhau, không ai giống ai cả. Có người thích điềm đạm đáng yêu, có người lại thích đoan trang hào phóng. Nhưng vị đang chậm rãi từ trên xe ngựa đi xuống này, cho dù là người bắt bẻ nhất, cũng không thể nói được chỗ nào của nàng không xinh là một loại đẹp đến cực đoan, cực đoan không còn gì để diễn tả. không phải đẹp, mà là quá xinh đẹp! Người trong vương phủ nhìn đến ngây ngốc, Cao Nhiên nhìn từ mặt đến tư thái của Lâm Vị Hi, lại quét xuống đôi hài của nàng, hàng mày bất chợt nhăn Vị Hi bị cuộc hành trình tra tấn, cả người tiều tụy không chịu được, tinh thần cực kém. Nếu như có thể, Lâm Vị Hi không hề muốn mình suy yếu như này mà lộ diện trước mặt những người ở phủ Yến vương. Đáng tiếc thân thể của nàng không chịu được giày vò. Lâm Vị Hi bị tra tấn không còn cách nào khác, trong lòng cam chịu, cứ như vậy mà đi. Dù sao đám người ở Yến vương phủ cũng không biết nàng là Vị Hi được hai nha hoàn cẩn thận từng li từng tí dìu xuống đất, quân sĩ hộ tống xe ngựa nhìn chằm chằm động tác của Lâm Vị Hi, thấy nàng bình an đứng trên mặt đất, bọn hắn mới dám buông lỏng tâm tư. Áo choàng bọc kín mít cả người Lâm Vị Hi, người nàng nhìn đầu tiên chính là thứ muội Cao Nhiên của Mới có mấy ngày không gặp, mà thứ muội của nàng dường như thay da đổi thịt rồi, thay đổi đến nỗi nàng cũng không dám nhận đây là thứ muội của Nhiên cũng nhìn thấy ánh mắt của Lâm Vị Hi, nàng ta cùng Lâm Vị Hi nhìn nhau trong một cái chớp mắt. Cao Nhiên thu lại sự khó chịu trong lòng, miệng cười dịu dàng đi xuống bậc thang, muốn cầm tay của Lâm Vị Hi "Vị này chính là khách quý mà cha chồng nhắc đến trong thư rồi! cô nương xưng hô như thế nào?"Lâm Vị Hi lạnh mặt tránh bàn tay của Cao Nhiên, khuôn mặt hờ hững lãnh đạm, giọng nói lạnh băng không có cảm xúc gì "không dám, ta họ Lâm, thế tử phi gọi ta là Vị Hi là được rồi."thì ra gọi là Lâm Vị Hi... Trong lòng Cao Nhiên thầm ghi nhớ cái tên này, lập tức lại bày ra tư thế của chủ mẫu đương gia, rộng lượng cười nói "Lâm cô nương vừa tới, chỉ e là còn sợ người lạ. Muội muội không cần sợ, cứ coi vương phủ xem như là nhà của mình là được rồi. Nếu muội muội còn cần gì, cứ trực tiếp nói với ta là được.""Thế tử phi, cha mẹ ta chỉ có một đứa con gái duy nhấtlà ta. Ta không làm nổi muội muội của ngươi đâu." Vẻ tươi cười trên mặt Lâm Vị Hi không thay đổi, đôi mắt mặc dù khẽ cong lên nhưng tiếng nói lại ẩn chứa sự lạnh lùng "Ta cũng không có huynh đệ tỷ muội, cũng không quen cùng người xưng tỷ gọi muội, ngươi cứ gọi tên của ta đi."Dám gọi nàng là muội muội. Cao Nhiên có khả năng đó đối xử lạnh nhạt lặp đi lặp lại nhiều lần, vẻ ôn hòa rộng lượng trên mặt Cao Nhiên cũng không duy trì được nữa. Trong lòng nàng ta hừ lạnh, quả nhiên là con nhà nghèo, cả người chỉ thấy mùi hủ lậu, không nhiệt tình rộng rãi. Nhưng càng là như thế, Cao Nhiên càng phải nhiệt tình đối đãi. Để đám người trong phủ nhìn vào mới biết là ai hơn Mậu Thành nghe được lời nói của Lâm Vị Hi thì cảm thấy không ngoài ý muốn chút nào. hắn biết ngoại trừ vương gia thì không ai có thể thoát khỏi lời nói cay nghiệt của nha đầu này. Bất quá dù sao cũng đã chăm sóc cả một quãng đường dài, Chu Mậu Thành vẫn biết Lâm Vị Hi ngoài miệng chỉnh người không chút lưu tình, nhưng tâm địa lại vô cùng tốt. hắn sợ thế tử phi gây khó dễ cho Lâm Vị Hi, thế là đitới trước nói "Thỉnh an Thế tử phi! Vương gia vốn muốn đưa Lâm nha đầu hồi phủ, nhưng trong cung triệu gấp, vương gia đành phải tiến cung diện thánh. Điện hạ phân phó cho thuộc hạ đưa nàng trở về. Thuộc hạ phải đến tiền viện để bái kiến thế tử, thân thể của Lâm nha đầu vốn không tốt, trên đường đicòn bị sinh bệnh, còn phải nhờ thế tử phi để ý cho."Chu Mậu Thành tuy là người thô kệch, nhưng đều là những người đi theo bên người Yến vương, công phu nói chuyện với người cũng học được không ít. Những lời nói này của hắn nghe qua thì thấy lễ độ nhún nhường, nhưng nói gần nói xa đều lộ ra Yến vương coi trọng Lâm Vị Hi, câu nói cuối cùng "Còn nhờ thế tử phi để ý cho", nặng nhẹ ở trong đó thì biết là được Nhiên nghe thấy thế là hiểu, trong lòng càng cảm thấy không thoải mái. một bé gái mồ côi khôngcó cha không có mẹ, không phải chỉ dựa vào có được khuôn mặt đẹp một chút sao? Nào có thể so sánh được với chính mình có thân phận có giáo dưỡng có gia thế? Cao Nhiên âm thầm mỉa mai những người thô kệch này không có ánh mắt, không phân biệt được đâu là châu ngọc đâu là cát sỏi. Cao Nhiên nghĩ thế nhưng trên mặt vẫn rất khách khí từ biệt đám người Chu Mậu Thành, sau đó thân thiết mời Lâm Vị Hi vào đường đi Cao Nhiên hỏi han ân cần, tư thái của đương gia chủ mẫu được nàng ta thể hiện hết sức thuần thục và nhuần nhuyễn, mà Lâm Vị Hi vẫn một mực lạnh lùng lãnh đạm. Cao Nhiên cầm lò sưởi trên tay, tự hạ thấp địa vị ở trên mà nói chuyện. Trong lòng Cao Nhiên thấy nghẹn uất cực kỳ, nàng ta tiếp tục cùng Lâm Vị Hi đi trong Yến vương phủ, bên trên hành lang là rường cột chạm trổ tinh xảo, chỉ cần khẽ quay đầu là có thể nhìn thấy một bên khuôn mặt tinh xảo của Lâm Vị Hi. Cao Nhiên nhìn gương mặt nhìn nghiêng của của Lâm Vị Hi, đột nhiên sinh ra một cảm giác cực kỳ hoang như người đi bên cạnh nàng ta không phải là bé gái mất cha mất mẹ, tìm nơi nương tựa kinh thành Lâm Vị Hi, mà là Cao Hi người từ nhỏ đã ở vị trí cao sang! Ta làm kế mẫu của chồng trước - Cửu Nguyệt Lưu Hỏa Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit' ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết Page 1 of 96 1 ← 2 3 4 5 6 → 96 Next > Lừa tình Well-Known Member Bài viết 189 Được thích 4,138 Đầu tiên em chân thành cảm ơn ad Hang Le va Thanh Nguyen giúp đỡ em trong việc edit ạ Em mới edit lần đầu, nên còn nhiều lúng túng. Mong được mọi người bao dung nhiều hơn Ta làm kế mẫu của chồng trước Tác giả Cửu Nguyệt Lưu Hỏa Thể loại Trọng sinh, cung đình hầu tước Số chương 105 chương Editor Lừa Tình Beta HangLe Văn án Lâm Vị Hi chết lần mới biết, mình chỉ là nữ phụ bên cạnh nữ xuyên trong quyển sách. cái dùng để làm nổi bật nữ chính ôn nhu quan tâm như thế nào, là đá lót đường cho người vợ chân chính lên sàn diễn như thế nào. Nam chính là chồng trước của nàng, đường đường là thế tử của Yến vương phủ, gia thế ưu việt, hào quang vạn trượng, mà nữ chính lại phải là nàng. Nữ chính là thứ muội của nàng, đó mới là ánh trăng sáng, nốt ruồi chu sa, cầu mà được. Đến khi Lâm Vị Hi chết rồi, trượng phu rốt cục toại nguyện cưới thứ muội. Nàng mắt lạnh nhìn hai người này trong mật thêm dầu, cầm sắt hòa minh, tất cả mọi người lại dùng thành công của thứ muội để so sánh thất bại của nguyên thê là nàng. Lâm Vị Hi cười lạnh, tốt. Tình của các ngươi cảm động trời đất, vậy người tỷ tỷ như ta trở về làm mẹ kế của các ngươi ! Thế là, nàng vì tức giận gả cho phụ thân của chồng trước, cha chồng chưa từng gặp mặt ở kiếp trước - chiến thần bảo vệ Đại Tề, sau tang vợ mực có tục cưới, nắm giữ binh quyền vùng trời, uy danh hiển hách - Yến vương. Về sau, bước vào tuổi trung niên, sát phạt quả quyết như Yến vương, nhìn xem kiều thê hơn mình cả con giáp, có chút đau đầu nghĩ. Thôi, nàng còn , sủng ái nàng, dung túng nàng, sau này hãy dạy nàng. Những tên gọi khác Ta làm mẹ chồng của nữ chính Sau khi quay về, ta gả cho phụ thân của chồng trước 2. Thành hôn lúc Lâm Vị Hi mười bảy, Yến vương ba mươi bốn, nam nữ chủ tuổi tác chênh lệch khá lớn, để ý người cẩn thận khi vào 3. Nữ chính kiếp trước chết mất tiêu rồi nhé, nên sau khi cưới, quan hệ luân lý gì đó cũng thể thành lập, giữa nàng và Yến Vương hoàn toàn tồn tại cái gọi là luân thường đạo lý, ta chỉ tính thân phận mới của nữ chính thôi. Thể loại Cung đình hầu tước xuyên qua thời nữ phụ ngọt văn Nhân vật chính Lâm Vị Hi, Cố Huy Ngạn ┃ vai phụ Cao Nhiên, Cố Trình Diệu ┃ Mục lục C1 C2 C3 C4 C5 C6 C7 C8 C9 C10 C11 C12 C13 C14 C15 C16 C17 C18 C19 C20 C21 C22 C23 C24 C25 C26 C27 C28 C29 C30 C31 C32 C33 C34 C35 C36 C37 C38 C39 C40 C41 42 C43 C44 C45 C46 C47 C48 C49 C50 C51 C52 C53 C54 C55 C56 C57 C58 C59 C60 C61 C62 C63 C64 C65 C66 C67 C68 C69 C70 C71 C72 C73 C74 C75 C76 C77 C78 C79 C80 C81 C82 C83 C84 C85 C86 C87 C88 C89 C90 C91 C92 C93 C94 C95 C96 C97 C98 C99 C100 Lừa tình Well-Known Member Bài viết 189 Được thích 4,138 Chương 1 Trùng sinh Gió lạnh căm căm, vào đông trời sáng muộn, trong gian phòng hẹp, Lâm Vị Hi còn mê man nằm ở giường, hàng mày nhắn cau lại chặt, vừa nhìn liền biết trong lúc ngủ mơ cũng an ổn. Trong thôn dần dần vang lên tiếng nấu cơm, nông dân có việc gì, dù cho trời lạnh như vậy, cũng ít người bắt đầu nhóm lửa nấu cơm. Trong viện sáng sủa nhất là chính phòng cũng truyền tới tiếng động, tựa hồ là Lâm đại nương dậy, Lâm Vị Hi mơ mơ hồ hồ có suy nghĩ, nhưng tứ chi lại bất lực, giam cầm ở trong giấc mộng cách nào tránh thoát. Bên trong đại viện, thị nữ chải đôi búi tóc, sợi lụa sáng , nàng cúi đầu, tựa hồ dám đối mặt trước người này, tiếng như muỗi "Thế tử phi, mới vừa rồi tiền viện tới truyền lời, thế tử hôm nay bận bịu tới. Phu nhân nếu là thoải mái, vậy gọi thái y tới xem lại." Đối diện nữ tử kia tựa hồ ngừng hồi lâu, nửa ngày thanh mới yếu ớt vang lên "Bận bịu? Ta cũng biết, chuyện gì còn quan trọng như vậy, còn quan trọng hơn cả chính thê sắp chết bệnh là ta." "Phu nhân..." "Đừng nữa, ta muốn nghe." Nữ tử ho hai tiếng, nàng tựa hồ hết sức đè nén tiếng ho khan, chịu trước mặt người khác rơi xuống hạ phong. Đứng ở bên ngoài nha hoàn cũng hiểu được vị này luôn chú ý quy củ, nín thở cúi đầu, nhìn tới bộ dáng ốm yếu của đối phương. lát sau, tiếng ho khan rốt cục chậm chút, nữ tử kia dùng trà thấm giọng, mà là ráng chống đỡ lấy tinh thần hỏi "Là ai tới truyền lời ?" Nha hoàn mặt lộ vẻ đành lòng "Thế tử phi..." "!" Nha hoàn thở dài, "Là Vân Tuệ nương." "Vân Tuệ..." Nữ tử cười khẽ, là mỉa mai hay là tự giễu, "Lại là nàng, tranh nổi, quả nhiên vẫn là tranh nổi. Nàng hầu hạ thế tử nhiều năm, vẫn là Thẩm vương phi ban thưởng tới, loại tình cảm nhiều năm này, ta là người ngoài sao có thể so sánh được." ràng là thế tử phi, lại chính mình là người ngoài, cái này đặt ở những nhà khác nhất định bị buồn cười, thế nhưng là tại Yến vương phủ, nha hoàn lại biết thế tử phi chưa hề sai. Thế tử cùng thế tử phi thành hôn mới năm mà thôi, vậy mà ngay cả người dưng cũng bằng. Thế tử phi bệnh nặng thành dạng này, các nàng những hạ nhân giấu diếm thế tử phi tiền viện ba mời bốn mời, nhưng là kết quả lại lần so với lần làm trái tim băng giá. Nha hoàn biết, thế tử phi mặc dù ngoài miệng cứng rắn, cho phép các nàng gặp thế tử giúp, nhưng lại đối với các nàng mở con mắt nhắm con mắt, có thể thấy được thế tử phi cũng là muốn gặp thế tử. Thế nhưng, có, thế tử lần cũng chưa hề tới. Lâm Vị Hi vẫn còn nhắm mắt nằm giường gỗ đơn sơ, nhưng khóe mắt lại ngừng chảy xuống nước mắt, làm gối đầu đều bị ướt. Lâm Vị Hi biết mình đây là bị bóng đè, cho dù ở trong mộng, ký ức quá khứ cũng chịu buông tha chính mình, lại đưa nàng mang về Yến vương phủ, mang nàng về lần hôn nhân thất bại ấy. Kỳ nàng lúc đầu gọi Lâm Vị Hi, cũng phải nữ tử ở thôn này. Nàng kiếp trước nhà mẹ đẻ phi thường hiển hách, nàng vốn tên là Cao Hi, là đích trưởng tôn nữ phủ quốc công, cha đẻ là con trai trưởng duy nhất của phủ, mẹ đẻ là Thọ Khang đại trưởng công chúa. Nàng đầu thai tại loại gia đình này, xuất thân tương đương tầm thường. Bởi vì thân phận cao, Cao Hi từ cực kì hiếu thắng, về sau lấy chồng cũng hề cho nàng mặt mũi, nàng dựa vào ngoại tổ mẫu, vậy mà cùng Cố Trình Diệu con trai độc nhất của Yến vương đính hôn. Việc hôn này công bố khiến cho toàn thành phải sợ hãi, Thọ Khang đại trưởng công chúa vậy mà có thể cho Cao Hi với Yến vương con trai độc nhất, mặt mũi của đại trưởng công chúa là khó lường. về Yến vương, dõi mắt khắp thiên hạ bất kể nam nữ già trẻ, hay em bé còn bú sữa cũng được nghe về uy danh hiển hách của . Tiên đế Kiến Chiêu những năm cuối rất là náo động, Bộ quý phi ương ngạnh, thái giám khống chế triều đình, nếu phải Yến vương kịp thời vào kinh thành Cần vương, bình định lập lại trật tự, tru sát Yêm đảng, chỉ sợ phía sau kinh thành liền đại biến. Yến vương dốc hết sức bảo hoàng bình loạn, chờ sau khi tiên đế băng hà, lại nâng đỡ tân đế gần tám tuổi kế vị. Nước chư hầu Đại Chu ức hiếp tân đế tuổi , năm thứ hai ít địa phương tại biên quan ngo ngoe muốn động, Yến vương chủ chiến, mang theo quân đội ra kinh bình loạn. Lúc Cao Hi còn bệnh nặng nằm giường, tiền tuyến vừa mới truyền đến tin Yến vương đại thắng. Tin thắng trận truyền đến, cả triều đều mừng rỡ. Lại , tiểu hoàng đế tuổi , Tiền thái hậu nhu nhược, trong triều quan lại càng loạn, bây giờ cả Đại Chu, toàn bộ dựa vào mình Yến vương trông coi. Yến vương vẻn vẹn có đứa con trai là Cố Trình Diệu. Cao Hi làm vợ cả của Cố Trình Diệu, cha chồng nhiều lần lập chiến công, nàng nên cảm thấy tự hào. Đáng tiếc, vinh quang là Yến vương phủ, có bất cứ quan hệ nào với thế tử phi là nàng. Cao Hi có đôi khi cũng nghĩ, lúc nàng vừa mới gả cho Cố Trình Diệu, ràng cũng từng có thời điểm ý mật tình nồng, vì cái gì sau đó lập tức liền lạnh nhạt đây? Còn nhớ kỹ lúc mới gả, khi màn đêm buông xuống, Cố Trình Diệu đẩy khăn dâu, cố ý tránh đám người, cười với nàng "Nàng nhìn xem, ta vẫn là tìm được nàng rồi." Cao Hi hiểu ra sao, đây là ý gì? Nhưng là vợ chồng mới cưới vốn là da mặt mỏng, Cố Trình Diệu đem trầm mặc của nàng xem như thẹn thùng, cười nhạt tiếng nhắc lại nữa. Thiếu nữ nào chẳng mộng mơ, Cao Hi từ nghe công tích của Yến vương mà lớn lên. Bây giờ có thể gả cho con trai độc nhất của Yến vương, đối phương vẫn là phong thái thiên nhân, Cao Hi tâm hồn thiếu nữ lập tức bị đánh trúng, vừa thấp thỏm vừa vui sướng trở thành thê tử của Cố Trình. Sau đó tháng, hai người bọn họ ý mật tình nồng, cơ hồ là như hình với bóng, Cao Hi hạnh phúc giống như ngã vào mật bình, nàng từ gặp mẫu thân bị thiếp thất làm cho tức giận mà lớn lên. Nàng cho tới bây giờ nghĩ tới, hôn nhân của mình vậy mà có thể mỹ mãn như thế này. Có thể là nàng đoán sai ý trời, hoa tươi héo tàn, hồng nhan già . Cái gì quá hoàn hảo luôn luôn kéo dài. Vẻn vẹn đúng tháng, thái độ Cố Trình Diệu thay đổi đột ngột. Ngày đó, lạnh lùng nhìn nàng, chất vấn "Tại sao ngươi lại dối? Tại sao lại phải mạo danh thay thế?" Cái gì? Nàng khi đó ngay tại lúc may y phục cho Cố Trình Diệu, nàng quá am hiểu nữ công, bởi vì sánh bằng Cao Nhiên, cho nên càng ngày càng thích làm. Nhưng là bây giờ, nàng muốn tự tay làm cho Cố Trình Diệu bộ quần áo, đều để ý ngón tay tất cả đều là lỗ kim quấn lại. Nghe được Cố Trình Diệu , Cao Hi hiểu. Cái gì dối? Cái gì thay thế? Từ đó về sau, Cao Hi cùng Cố Trình Diệu vợ chồng tình cảm liền lạnh lẽo, là rớt xuống ngàn trượng đều đủ. Cao Hi là đích trưởng tôn nữcông phủ, còn có người thân là ngoại tổ mẫu đại trưởng công chúa nuông chiều, tính tình có thể cực mạnh, Cố Trình Diệu đến vậy đừng đến, cũng đừng trông cậy vào nàng giống như những thiếp thất kia đitranh thủ tình cảm của trượng phu. Về sau, vợ chồng bọn họ càng ngày càng lạnh nhạt, quả thực trở mặt thành thù. Đợi đến cuối cùng, Cao Hi vì buồn bực mà bị bệnh, triền miên tại giường bệnh thể dậy được nữa, Cố Trình Diệu thậm chí cũng chịu tới liếc nhìn nàng cái. Cao Hi là người cực kiêu ngạo, thế nhưng lần hôn nhân thất bại này, triệt để phá hủy kiêu ngạo của nàng. Đến lúc sắp chết Cao Hi cũng vẫn cam lòng, nàng làm tốt chỗ nào? Vì sao Cố Trình Diệu lại thích nàng? Cho dù thích, sao ngay cả thể diện sau cùng của thê tử cũng cho nàng chứ? Có lẽ là bởi vì oán hận chưa hết, hồn phách của nàng bị đầu trâu mặt ngựa câu , hồn phách nàng trôi nổi, vậy mà lại lần nữa trở lại nhân gian. Lần này, Cao Hi rốt cuộc biết, Cố Trình Diệu vì sao lại hỏi nàng hai câu nói kia, và mình vì sao lại đột nhiên thất sủng. Cao Hi tại mảnh trắng xoá xem được quyển sách. Nàng nghi hoặc hiểu, thử thăm dò mở ra, sau đó liền bị nội dung bên trong làm cho kinh ngạc đến toàn thân cứng ngắc, run rẩy thôi. Trong sách có về cuộc đời của Cao Hi, đáng tiếc, nhân vật chính lại phải nàng, mà là thứ muội của Cao Hi, là cái đinh trong mắt của nàng từ , Cao Nhiên. Trong sách Cao Nhiên là xuyên qua, Cao Hi hiểu cái gì là xuyên qua, nhưng cái này trong sách bất quá cũng trọng yếu, chân chính làm Cao Hi để ý, là câuchuyện phía sau. Như trong sách miêu tả, Cao Nhiên sau khi xuyên qua trở thành thứ nữ của quốc công phủ, thứ nữ được sủng ái. Năm gần sáu tuổi, vừa mới bị trận bệnh nặng, kém chút chết rồi. Có lẽ là chết mới có thể bị Cao Nhiên thay vào đó. Cao Nhiên mượn xác hoàn hồn, vỏ bọc là tiểu nương sáu tuổi, nhưng linh hồn lại là người hai mươi sáu tuổi trưởng thành, nàng nhờ tri thức đại cùng từng trải trưởng thành, giả vờ ngốc nghếch, giả heo ăn thịt hổ. những giúp đỡ mẹ đẻ Hàn thị trở thành sủng thiếp của thế tử quốc công phủ, thậm chí còn dạy bảo tốt đệ đệ ruộtcủa mình, ngày sau do là con vợ lẽ được lập làm thế tử quốc công phủ. Mà chính Cao Nhiên lúc mười ba tuổi tại Phật tự cứu được người bịt mặt, nàng muốn bại lộ thân phận, nhưng đối phương uy hiếp nàng, chịu thả nàng . Cao Nhiên có cách, liền từ thân gỡ xuống khối ngọc bội, để có năng lực liền tự mình tìm. Cao Hi nhìn đến đây liền cười to, cười đến rơi lệ. Trách được, khi còn bé nàngluôn luôn bị trưởng bối chỉ trích hiểu chuyện tri kỷ bằng Cao Nhiên, vô luận học cái gì cũng bằng Cao Nhiên. Cao Hi vốn cho là Cao Nhiên có lẽ là trời sinh thông minh. Bây giờ nghĩ lại, Cao Nhiên căn bản phải tiểu hài tử, tuổi của nàng thậm chí so ra có thể vượt cả mẫu thân Cao Hi, lão tinh sống nhờ tại thể xác tiểu hài tử, khó trách làm việc chu toàn. Trách được đêm động phòng hoa chúc ngày đó Cố Trình Diệu với Cao Hi "Nàng xem, ta tìm được nàng rồi". Trách được về sau Cố Trình Diệu nàng dối. ra là thế, ra là thế! Cao Hi tức giận đến khóe mắt đỏ lên, mẫu thân nàng Vệ thị là đích nữ của Thọ Khang đại trưởng công chúa, đại trưởng công chúa chỉ có hài tử, có thể nghĩ tính cách nuông chiều đến hư. Cho nên Vệ thị xưa nay là quý nữ tự cao tự đại, thần thái lãnh đạm, chịu dỗ dành trượng phu, cũng chịu ôn nhu cẩn thận. Từ Cao Hi liền nhìn tận mắt mẫu thân mình chiếc đèn, từ chạng vạng tối đợi đến bình minh, cũng chờ thấy trượng phu đến. Mà thời điểm này, phụ thân Cao Hi quốc công thế tử hơn phân nửa ở tại viện của Hàn thị. Cao Hi đau lòng mẫu thân, cũng tức giận tiểu thiếp ở Tây viện kia quyến rũ. Nhưng nàng là đích tiểu thư, có khả năng tự hạ thân phận để gây khó dễ với thiếp thất, cho nên nàng liều mạng đọc sách học tập, muốn hạ thấp nữ nhi Cao Nhiên của tiểu thiếp kia . Nhưng mà kỳ quái là, vô luận Cao Hi bí mật phí bao nhiêu thời gian, làm việc luôn luôn thoả đáng chu toàn bằng Cao Nhiên. Cao Nhiên gảy điệu hát mới lạ, làm cho phu tử dạy đàn đều thất kinh, nàng phát minh cờ ca rô, cờ cá ngựa, dẫn tới huynh đệ tỷ muội trong tộc đều tranh nhau kết giao. Có khi, Cao Nhiên còn thốt ra vàicâu thơ cực kỳ tinh diệu, nhưng lúc hỏi lại, Cao Nhiên liền cười nhạt tiếng, mình chỉ nghĩ ra câu này, còn lại quên. Dạng thơ uyên bác bậc này, ai tin tưởng Cao Nhiên là quên , chỉ cảm thấy nàng là giấu tài, vì thế đám người trong phủ càng thêm coi trọng nàng. Cao Hi muốn đè xuống thứ muội dạng này, áp lực thể bảo là lớn. Cũng may thân phận Cao Hi còn đó, Thọ Khang đại trưởng công chúa ủng hộ, Cao Hi cùng Cố Trình Diệu của Yến vương phủ đính hôn, Cao Hi từng thầm nghĩ ở trong lòng, cuối cùng nàng cũng thắng Cao Nhiên ván, dõi mắt cả kinh thành, có người nào có thân phận cao hơn Cố Trình Diệu. Cho dù Cao Nhiên có nhảy nhót thế nào nữa, nhà chồng tương lai tất nhiên cũng thấp hơn chính mình. Đáng tiếc thế chính là buồn cười như vậy, Cao Nhiên từng cứu được người nam tử tại Phật tự. vừa đúng lúc, người này lại là Cố Trình Diệu. Khi đó Cao Nhiên vì thoát thân, từng lấy ngọc bội người đưa . Khối ngọc bội kia là hình song ngư, vốn là đôi, đây là vật đặt từ quan ngoại mang về cho Cao Hi. Cao Hi cảm thấy điêu khắc coi như tinh xảo, liền tiện tay đưa nửa cái cho Cao Nhiên. Cái kia vốn chính là ngọc bội của Cao Hi, nhưng Cao Nhiên sợ gặp phải phiền phức, cho nên liền lấy đồ của Cao Hi đưa ra. Trong lòng của Cao Nhiên thầm tính toán là, ngày sau nếu có người đến tận nhà tìm, bị người ta bắt chẹt chính là Cao Hi. Cố Trình Diệu trong đêm trăng đó, đối với nữ tử thần bí cứu mình vừa gặp cảm mến, mặc dù thấy mặt, nhưng quyết ý phải nàng cưới. Trời xui đất khiến, Cố Trình Diệu dùng nửa khối ngọc bội này tìm được Cao Hi, cũng đính hôn cùng Cao Hi. Lòng tràn đầy coi Cao Hi là ân nhân cứu mạng, nên tháng đầu tiên sau khi cưới hai người trong mật thêm dầu. Nhưng sang tháng thứ hai, Cao Hi về nhà mẹ đẻ Cố Trình Diệu bồi nàng cùng nhau trở về, cũng tại quốc công phủ gặp được Cao Nhiên muội muội của vợ mình. Trong tình huống Cao Hi hoàn toàn biết gì hết trở thành người cướp ơn nghĩa, người dối và lại bị vứt bỏ. Đích tỷ độc ác lừa gạt tình cảm, mạo danh ân công bị vạch trần, sau đó hôn nhân bất hạnh, tính cách Cao Hi lại cương liệt, Cố Trình Diệu càng để ý tới nàng, nàng càng phải chứng minh cho tất cả mọi người nhìn. Cao Hi tự thân quản lý Yến vương phủ, quyết đoán chỉnh đốn và cải cách Yến vương phủ từ điền sản ruộng đất cùng cửa hàng. Đối nội lại chèn ép người bên cạnh Cố Trình Diệu là nha đầu cậnthân là Vân Tuệ hầu hạ Cố Trình Diệu mười năm. Cao Hi lòng tràn đầy mong đợi nghĩ là chỉ cần mình làm được đủ ưu tú, Cố Trình Diệu liền có thể thấy được nàng tốt, hồi tâm chuyển ý. Nhưng nàng cố tình đày ải bản thân, đày ải mình cho đến khi mất mạng, , cũng thể chờ đến khi Cố Trình Diệu hồi tâm chuyển ý. Nếu chuyện cũ chỉ tới đây, Cao Hi ngoại trừ thở dài câu mình có phúc vận, cùng Cố Trình Diệu duyên phận đủ, liền cũng được. Thế nhưng hết lần này tới lần khác, cái chết của nàng cũng chỉ mới được nửa quyển sách, cao trào chân chính mới vừa vặn đến. Sau khi Cao Hi chết, quốc công phủ cũng cảm thấy Cao Hi xứng với vị trí đó. quốc công phủ cảm thấy áy náy đối với Cố Trình Diệu, liền đề nghị để Cao Nhiên gả qua làm vợ kế, Cố Trình Diệu đương nhiên đồng ý, thế là Cao Hi chết bao lâu, Cao Nhiên liền làm tục huyền gả . Cao Nhiên gả vào Yến vương phủ, nàng ôn nhu cẩn thận, khắp nơi thuận theo Cố Trình Diệu, Cố Trình Diệu cũng được lại người mười phần trân trọng, hai người ý hợp tâm đầu hiểu nhau. Cố Trình Diệu sau đó đối với Cao Nhiên động chân tình, thậm chí còn vì nàng giải tán thiếp thất, độc sủng mình nàng. Sau đó, rất nhiều năm sau, Cố Trình Diệu tiếp nhận nối nghiệp Yến vương, trở thành trụ cột vững vàng mới trong triều. Nhưng dù là vậy, cũng nạp thiếp. Cả quyển sách sau đó đều là cuộc sống ngọt ngào hằng ngày của Cố Trình Diệu cùng Cao Nhiên, trong câu chữ đều Cố Trình Diệu sủng ái Cao Nhiên đến bậc nào, Cao Nhiên thông minh tài giỏi đến bậc nào, nàng là thê tử dịu dàng tri kỷ, cũng là thế tử phi người người kính trọng trong Yến vương phủ. Người ủng hộ Cao Nhiên trong kinh thành, kiểu gì cũng kéo Cao Hi ra, dùng thất bại từ đầu đến đuôi của Cao Hi để làm nổi bật Cao Nhiên thâm tình, cuối cùng còn phải tổng kết câu "Quả nhiên cưới vợ thể chỉ trông coi gia thế, nhân phẩm cùng tính tình mới là quan trọng nhất, đại tiểu thư của quốc công phủ cùng thế tử phi của Yến vương là ví dụ tốt nhất." Nhìn xem, Cao Hi là chính thất nguyên phối, thậm chí ngay cả chức vị thế tử phi này cũng có tư cách làm. Cao Hi xem đến đây, cũng tiếp tục muốn xem tiếp, nàng khép sách lại, để mặc nước mắt tràn đầy gò má. Phật nhân gian có bảy khổ, sinh lão bệnh tử, oán chồng chất, biệt ly, cầu được. Cố Trình Diệu là Cao Hi cầu được, nàng từ phải là người phụ thân cùng trưởng bối trong nhà thích. Gả cho người mình thích, nàng gặp để ý tới chính mình, đành phải dùng cường ngạnh và quan tâm che giấu, sau đó hao hết khí lực hấp dẫn trở về. Đến khi nàng hao hết chính mình, buồn bực mà chết, cũng đợi được trượng phu quay đầu. Kỳ thời điểm Cao Hi chết liền biết, Cố Trình Diệu thời thanh xuân, gia thế lại xuất chúng, ngày sau tất nhiên còn cưới thêm. Với quyền thế của Yến vương nữ tử quý tộc gia thế kém nàng ở kinh thành này đều tranh giành mà gả cho Cố Trình Diệu làm kế thất. Nhưng người đó, nhất định thể là Cao Nhiên. Cao Hi lật qua loa những trang sau của quyển sách, nàng mới biết được, ra Cố Trình Diệu cũng trằn trọc mong mà được, cũng hạ mình lấy lòng nữ tử, thậm chí thâm tình như , có thể vì nữ tử thủ thân như ngọc, lại chạm vào những nữ nhân khác. Cao Hi tại trong sách nhìn thấy cái từ, cặn bã nam. Cho dù Cao Hi chưa từng nghe qua, dựa vào mặt chữ cũng có thể đoán được ý cái từ này. Cố Trình Diệu là cặn bã nam sao? Tựa hồ cũng thể như thế, cũng tình sâu hơn biển, khát nước ba ngày chỉ uống mỗi bầu, nhưng phần thâm tình này, từ đầu đến cuối lại hề dành cho Cao Hi. Tinh thần Cao Hi đau vụn vỡ, trước mắt lại bắt đầu dần dần mơ hồ, trước khi đánh mất ý thức, Cao Hi nhìn thấy nương gầy, xinh xắn nhìn nàng cười e lệ "Ân nhân tỷ tỷ, muội phải tìm cha muội rồi. Sáu năm trước tỷ cứu muội, muội thể báo đáp, đành phải làm phiền tỷ sống sót thay muội.” Cao Hi mơ mơ màng màng biết ngủ bao lâu, tỉnh lại, nàng nhìn thấy màn hơi cũ, tủ gỗ u ám, cùng đôi bàn tay tinh tế trắng nõn. Bên ngoài tựa hồ rất ồn ào, rất nhiều người ồn ào, Cao Hi mơ hồ nghe được "Đền nợ nước" "Yến vương thỉnh chỉ" "Phong hầu" các loại thanh. Cao Hi chống đỡ thân thể hư nhược đến trước gương trang điểm, dài lâu mà nhìn chăm chú lên khuôn mặt trong gương. Đúng vậy, đích trưởng tôn nữ của quốc công phủ, thế tử phi của Yến vương phủ Cao Hi chết. Từ hôm nay trở , nàng là Lâm Vị Hi. Tác giả có lời muốn Mở văn mới a, lại hoàn toàn là loại hình nữ chính mới, hoàn toàn mới nam nữ chủ CP, cầu ủng hộ a ~~ KY_BIBG Well-Known Member Bài viết 314 Được thích 390 Hóng hóng à . Giới thiệu thấy hay rồi . Lịch truyện đăng có thường xuyên ạ Lừa tình Well-Known Member Bài viết 189 Được thích 4,138 tại là có thường xuyên ạ. 1 tuần tầm 2 chương ạ KY_BIBG Well-Known Member Bài viết 314 Được thích 390 ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết Page 1 of 96 1 ← 2 3 4 5 6 → 96 Next > Nếu như là ba tháng trước kia, có người nguyện ý cưới Lâm Vị Hi, Lâm đại tẩu đã sớm mừng như điên mà đem người gả ngay, nhưng là bây giờ... Lâm đại nương do dự, bà ta không dám làm trái ý Lưu viên ngoại. Nhưng hiện tại quả thật không thể bỏ được tài sản của đệ đệ. Bà ta là tỷ tỷ đã gả ra ngoài, không được tính là trưởng bối của Lâm gia. Dù cho có thể từ điền sản ruộng đất bên trong của Lâm Dũng lấy một chút nhưng cũng chỉ chút ít. Nhưng nếu để cho Lâm Vị Hi gả cho con trai của bà ta, tất cả phong thưởng của Lâm Dũng đều là của nhà bọn họ thì không nói. nói không chừng còn có thể đến quan phủ hối lộ một chút, đem tước vị Trung Dũng hầu này truyền cho Lý Đạt con trai của bà ta. Đây chính là hầu tước đấy, so với tú tài nhà cách vách lợi hại hơn nhiều, Lâm đại nương đỏ mắt đến không được. Lâm đại nương cùng bà mối Vương mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được, hai người lôi kéo không xong. Hoàn toàn coi Lâm Vị Hi là làm cảnh. Lâm Vị Hi đứng ở trong phòng nghe đầy đủ, nàng cười lạnh một tiếng, đột nhiên trầm mặt, dùng sức đẩy cửa ra. Cửa gỗ ầm một tiếng đụng vào trên tường, đem hai người trong viện dọa sợ. Lâm đại nương hoảng sợ quay đầu, phát hiện lại là Lâm Vị Hi, kinh hãi lập tức liền biến thành giận dữ "Ngươi sáng sớm nổi điên cái gì, cánh cửa rơi vỡ ngươi bồi thường nổi không?" "Sao lại không bồi thường nổi." Lâm Vị Hi lưng thẳng tắp, đôi mắt trong suốt nhìn chăm chú Lâm đại nương. Đôi mắt của nàng đen trắng rõ ràng, trong và sáng vô cùng, phảng phất những thứ dơ bẩn trênđời này cũng không thể tiến vào bên trong đôi mắt này, làm cho tất cả bẩn thỉu cùng hiểm ác không còn chỗ che thân. "Lâm... Cha của ta hi sinh vì nước, triều đình truy phong cha là Trung Dũng hầu. cô cô đã chiếm đoạt của cha nhiều đồ như vậy, còn không nỡ bỏ một cái cửa gỗ nho nhỏ hay sao?" Vương bà nhìn thấy người trong phòng, hung hăng hít vào một ngụm khí lạnh. Lúc trước bà ta chỉ biết là có một bé gái mồ côi sống nhờ nhà Lâm đại nương, nghe nói ốm yếu, không thể nào đi ra bên ngoài gặp người. Cho nên Vương bà chưa từng thấy Lâm Vị Hi. Tận đến sau khi triều đình đưa phong thưởng tới, Vương bà mới nhớ tới Lâm Vị Hi này. hiện tại mười tám dặm quanh đây đều nhìn chằm chằm vào con dê béo Lâm Vị Hi này. Vương bà thu tiền của Lý viên ngoại, liền vội vội vàng vàng chạy đến làm mai. Trong suy tính của Vương bà, Lâm Vị Hi chính là một cái ấm sắc thuốc có tài sản kếch xù, có thể qua đời bất cứ lúc nào. Loại người này khẳng định bị bệnh tật quấn thân, người ta nhờ bà tới nhà làm mai, chắc chắn không vì bản thân Lâm Vị Hi rồi. Nhưng khi Vương bà hiện tại nhìn thấy Lâm Vị Hi mới biết trên đời này thực sự có người đẹp như tiên nữ. một tiên nữ múa dải lụa đào như chim nhạn,. dung mạo bất phàm là có thực. Vương bà chấn kinh vì dung mạo xinh đẹp của Lâm Vị Hi. Mong muốn nói cho thành mối hôn nhân này càng bức thiết hơn. Có gia tài ngàn vạn, có danh hiệu là con gái của dũng sĩ hy sinh vì đất nước, còn có dáng vẻ Hằng Nga. cô gái như thế này không tranh thủ thời gian đoạt đi mới là ngốc. Lâm đại nương cũng bị giật mình. Bà ta đã sớm biết Lâm Vị Hi xinh đẹp, nhưng trước kia Lâm Vị Hi luôn tự giam mình ở trong phòng, không nói chuyện hay qua lại với bất kì ai. một bộ dáng ốm yếu, nhìn thấy thôi cũng đã xúi quẩy. Lâm đại nương ghét bỏ tính tình sợ hãi rụt rè của Lâm Vị Hi. Nên lúc con trai bà đề xuất muốn cưới Lâm Vị Hi làm thê tử, Lâm đại nương chết sống không đồng ý. Từ đó về sau càng ghét Lâm Vị Hi nhiều hơn nữa. Bà ta luôn cảm thấy đây chính là hồ ly tinh, còn là loại chết yểu. Bước vào gia môn sẽ chỉ rước lấy xúi quẩy, nhưng Lâm đại nương dù sao cũng nuôi Lâm Vị Hi nhiều năm, nhiều năm tốn gạo như thế cũng không thể bỏ không, Lâm đại nương đã sớm tính toán sẵn, định sau này sẽ đem Lâm Vị Hi bán cho nhà giàu có làm thiếp thất. Nhưng từ khi biết Lâm Vị Hi có tài sản của Lâm Dũng, Lâm đại nương liền thay đổi chủ ý, nhưng hiện tại vẫn không thể bước qua được thành kiến lúc trước, nên hiện tại rối rắm không thôi. Dù vậy, Lâm đại nương đều không để Lâm Vị Hi vào mắt. Nhưng bây giờ nhìn thấy Lâm Vị Hi đẩy cửa chất vấn bà, chẳng biết tại sao Lâm đại nương lại sinh ra một loại kính sợ. Đầu gối gần như muốn nhũn ra. Loại cảm giác này phảng phất như lúc gặp phu nhân huyện lệnh trong huyện thành. Lâm đại nương hung hăng lắc đầu, thầm cười bản thân thật sự là suy nghĩ nhiều, bà thế này mà lại e sợ một con nha đầu bệnh tật trước mắt này. Lâm đại nương liếc mắt nhìn Lâm Vị Hi, tiếng nói chua ngoa "Cái gì gọi là chiếm đoạt? Những thứ đó vốn là Lâm Dũng để lại cho ta. Tết nhất mua thêm chút đồ đạc trong nhà mà thôi, mấy năm nay ta nuôi ngươi không biết hao tổn bao nhiêu tiền của. hiện tại đệ đệ có công danh, ta cầm vài thứ mua chút đồ đạc trong nhà thì thế nào?" "Dù ta sống nhờ ở nhà cô cô, nhưng chi tiêu cũng không phải là tiền của Lý gia. Mấy năm qua phụ thân đem hết sức lực phò tá Yến vương, hàng năm đều gửi tiền bạc về, nhưng ta lại chưa hề thấy số bạc đó bao giờ, đều là cô cô nhận đi. không nói những việc này, chỉ nói lúc triều đình đưa truy phong tới, cô côvụng trộm giấu hộp đựng bạc, chỉ riêng tráp bạc đó thôi cũng đủ cả nhà cô cô mua mấy trăm gian nhà này đó chứ.” Vương bà chấn kinh, một hộp đựng bạc? Bí mật của Lâm đại nương bị người vạch trần, tức hổn hển, tròng mắt đảo liên tục "Đứa con nít như ngươi mà biết cái gì, nói bậy bạ gì đó. Làm gì có hộp bạc nào, chẳng qua chỉ là mấy miếng bạc vụn. Ta là tỷ tỷ của Lâm Dũng, hắn được triều đình phong thưởng. Ta cầm mấy khối bạc vụn đều không được sao?" Chỉ là mấy khối bạc vụn... Lâm Vị Hi cười khẽ trong lòng. Hộ nông dân nhà lao động một năm bớt ăn bớt mặc, có thể để dành được tiền bạc cũng bất quá hai ba lượng. Đấy là nhà người ta đông nam nhân lao động cật lực. Theo thu hoạch của Lý gia, một năm sao có thể để dành được một lượng bạc? Trước khi âm thầm chiếm đoạt tài sản của Lâm Dũng cùng Lâm Vị Hi, chỉ sợ cả nhà của Lâm đại nương ngay cả bạc cũng chưa sờ qua mấy lần. Cho tới bây giờ, Lâm đại nương còn có thể hùng hồn nói ra câu chẳng qua chỉ mấy khối bạc vụn thôi. Lâm Vị Hi không phải keo kiệt, không phải là người không phân biệt đúng sai. Nàng từ nhỏ được dạy dỗ là đích trưởng tôn nữ mà lớn lên, thỉnh thoảng còn được Thọ Khang đại trưởng công chúa dạy bảo. Về sau còn làm chủ mẫu đương gia của Yến vương phủ. Nàng không phải người tính toán chi li, mà ngược lại, nàng đối với người của mình luôn cực kỳ hào phóng. Nếu như Lâm đại nương đối xử với Lâm Vị Hi tốt một chút, hiện tại hơi cân nhắc cho Lâm Vị Hi một chút, Lâm Vị Hi không có khả năng lấy hết số tài sản kếch xù của được Lâm Dũng để lại, mà không cho Lâm đại nương chút nào. Nhưng một tháng qua, Lâm đại nương thờ ơ lạnh nhạt, biểu hiện của Lâm đại nương làm cho người ta quá thất vọng. Bà ta chưa từng suy nghĩ bất cứ thứ gì cho cô cháu gái Lâm Vị Hi này. Lúc trước ghét bỏ Lâm Vị Hi là cái ấm sắc thuốc vướng víu, sau khi thấy Lâm Dũng được triều đình truy phong, lưu lại rất nhiều tài sản, Lâm đại nương lúc này mới nhớ tới tỷ đệ tình thâm. Cách tốt nhất để chiếm đoạt tài sản của đệ đệ danh chính ngôn thuận là gì? Đương nhiên là để Lâm Vị Hi "tự nguyện" gả cho Lý Đạt. Cứ như vậy, tài sản của Lâm Dũng đều là của Lâm đại nương cùng Lý Đạt. Lâm Vị Hi sức khỏe không tốt, nếu như sau khi Lâm Vị Hi vừa vào cửa thì chết, vậy thì quá tốt rồi. Lâm Vị Hi thấy được rõ ràng, trong lòng càng ngày càng tức giận. Đây là loại người gì, từng chuyện đều nói nhân nghĩa lễ, nhưng trong lòng lại suy nghĩ mưu tài sát hại người khác, Lâm Vị Hi xem như đã biết nguyên chủ là chết như thế nào. Nguyên chủ trời sinh tính khiếp nhược, nhưng Lâm Vị Hi nàng thì lại không. Nhưng Lâm Vị Hi nhớ tới lời mẫu thân đã từng dạy bảo, cảm thấy mắng chửi người không tốt, cho nên nàng duy trì khí độ đã từng được hàm dưỡng, khách sáo nói "cô cô, ta cũng cảm kích ân dưỡng dục của ngài, nhưng hiếu kì của cha ta chưa qua, hiện tại không nên nói chuyện cưới gả. Vương bà bà, cám ơn ngài đi chuyến này, tuy nhiên sau khi ngài trở về thì cũng nhắn lời giùm, Lâm Vị Hi cảm kích ân đức phụ thân, quyết ý tụng kinh cầu phúc cho phụ thân, tương lai sẽ không lập gia đình. Nếu sau này có ai cậy nhờ mai mối, ngài từ chối giùm ta.” Sauk hi nghe Lâm Vị Hi nói sau này sẽ không lập gia đình, Lâm đại nương còn nôn nóng hơn cả Vương bà "Như vậy sao được? một tiểu cô nương như ngươi không hiểu chuyện thì cũng thôi, ta thì đâu thể đứng nhìn ngươi phạm sai lầm. Chúng ta ở nông thôn không có quy củ nhiều như vậy, để tang cha thìmấy tháng là đủ rồi. Thừa dịp bây giờ tuổi ngươi còn nhỏ, còn có người nguyện ý cưới ngươi, tranh thủ thời gian gả mới tốt." Lâm Vị Hi nén giận, nói ra "Ta không muốn gả cho người khác". nói xong, nàng không muốn nghe nữa, xoay người liền đi vào nhà. Lâm đại nương tức đến giậm chân, dùng tay chỉ Lâm Vị Hi, lời nói cũng càng chanh chua hơn "Ngươi bây giờ giả thanh cao, làm như cao giá lắm nói không nguyện ý lấy chồng. Chờ sau này lớn tuổi, khôngcó người lấy ngươi, ta xem ngươi sống ra sao đây!" Bóng lưng Lâm Vị Hi đột nhiên dừng lại, trong gian nhà u ám, đôi mắt Lâm Vị Hi dường như phát sáng. Lời nói của Lâm đại nương thực sự đã giẫm phải vết thương lòng của Lâm Vị Hi, đời trước Lâm Vị Hi đích nữ cao quý của công phủ, ngoại tôn nữ của đại trưởng công chúa. Nhưng sau khi lập gia đình thìcuộc sống vợ chồng nàng không được êm ấm. Sau đó nàng mới biết, mình chỉ là một người vợ trước điêu ngoa, một nguyên phối thất bại, một hòn đá kê chân để Cao Nhiên có thể lau sạch thân phận thứ nữ, là bàn đạp để Cao Nhiên có thể danh chính ngôn thuận gả vào vương phủ. Đây quả thực tạo thành một cái gai trong lòng Lâm Vị Hi. hiện tại Lâm đại nương ngay trước người ngoài nói Lâm Vị Hi giả thanh cao, về sau không ai cưới, đây đúng là chọc vào tổ ong vò vẽ. Lâm Vị Hi bỗng nhiên quay người, trong mắt có ngọn lửa đang cháy hừng hực "Ta có thể gả ra ngoài hay không mắc mớ gì tới cô cô? cô cô cho cô cô là gì của ta? Vả lại, nếu ta không thể gả đi, ở lại nơi này để cô cô hành hạ đến chết, không phải cô cô nên cao hứng sao. Ta chết đi, thanh danh của Lâm gia, phong thưởng của Lâm gia, tất cả đều là của cô cô rồi mà." Lâm đại nương giống như là bị giẫm phải cái đuôi, tức đến giậm chân "Này, ngươi nói cái gì đó!" " Lời nói của ta rõ ràng như thế mà cô cô cũng nghe không hiểu, chẳng lẽ cô cô bị điếc sao? cô cô thậtsự cho rằng ta không biết cô cô có ý định quỷ quái gì hay sao. Ta nói rõ cho cô cô biết, sau này ta sẽkhông lấy chồng. Lâm Vị Hi ta sinh là người Lâm gia, chết là quỷ Lâm gia. Điền sản ruộng đất tước vị của Trung Dũng hầu hoàn toàn không hề có bất cứ liên quan nào đến cô cô và con trai của bà.” Lâm Vị Hi nói cực nhanh, ào ạt không để cho người khác chen vào được, nhưng trong câu từ của nàng lại hoàn toàn không hề xuất hiện một từ ngữ thô tục nào, nhưng câu nào cũng sắc bén, giống như có vô số thanh đao đâm cho người ta thương tích đầy mình. Lâm đại nương bị mắng tức đến run người, "Ngươi ngươi ta ta" nửa ngày,ại không thể thốt ra được câu hoàn chỉnh. Vương bà cũng kinh ngạc không ngậm miệng được, tiểu cô nương này nhìn trông nhỏ bé yếu ớt, sao mắng người lại hung hãn đến như vậy? Mồm miệng liến thoắng nhanh nhảu, không giống như Lâm đại nương nói cả ngày không thích gặp mặt người lạ, ngược lại giống như … Thường xuyên dạy dỗ người khác. Vương bà cũng không biết từ đâu mà mình có loại suy nghĩ này. Bà lắc lắc đầu xua đi ý tưởng lạ thường này, cười rạng rỡ nói với Lâm Vị Hi "Nếu Hi nhi thực sự đã suy nghĩ kĩ thì ta không tiện nói thêm gì nữa. Đám người ngoài như bọn ta đau lòng cho ngươi, muốn giúp đỡ ngươi thì lại sợ cô cháu các người giận nhau, hiện tại nếu Hi nhi có thể tự mình nghĩ rõ ràng thì không thể tốt hơn. Hi nhi, ngươi cũng biết nhà của cô cô ngươi cũng không phải mối lương duyên, Lý Đạt mặc dù trung hậu, nhưng Lý gia dù sao cũng là nhà nông, nào giống Lý viên ngoại người ta, thi thư gia truyền, mấy đời trâm anh. Ngươi gả qua đó sẽ là thiếu phu nhân, còn có một nha hoàn hầu hạ ngươi đấy! Hi nhi, bỏ lỡ đám này sẽ không còn đám khác, đừng bỏ lỡ cơ hội hiếm có này.” Lâm Vị Hi tức giận đến bật cười "Bà ở trước mặt ta, nói thi thư gia truyền, thế hệ trâm anh? Cũng khổ sở cho bà quá, đọc thuộc lòng hai từ này cũng tốn không ít thời gian đúng không? Bà cùng cô cô ta cũng chỉ là chó chê mèo lắm lông thôi. Lý gia là hang sói, thì Lý viên ngoại cũng miệng cọp, chủ ý xấu xa trong lòng bà tưởng tôi nhìn không ra sao? Ta nói rõ ràng cho các ngươi biết, đừng nằm mơ nữa!” Lý viên ngoại ở vùng này là hoàng đế, có thể để cho công tử nhà Lý viên ngoại mời tới làm mai, Vương bà rất tự hào. hiện tại Lâm Vị Hi đem mặt mũi Lý viên ngoại ném xuống đất đã vậy còn giẫm lên, Vương bà rất tức giận, không nể mặt nói ra "Ngươi đừng thấy ta cho chút mặt mũi rồi lên mặt, ngươi bây giờ chỉ là một bé gái mồ côi không cha không huynh thôi. Chúng ta nể mặt ngươi bảo ngươi một câu "Trung liệt chi nữ", ngươi liền tự cho mình là tiểu thư hầu phủ? Ta nói cho ngươi biết, Lý viên ngoại coi trọng ngươi, đây chính là phúc khí của ngươi. Ngươi thức thời còn tốt, bằng không, ngươi không gả cũng phải gả! Nếu còn ầm ĩ làm bộ làm tịch, coi chừng chọc giận Lý viên ngoại, cho ngươi xuống làm thiếp thất. Làm thiếu phu nhân danh giá lại không làm, mà làm thiếp thất, đến lúc đó ngươi muốn khóc cũng không có chỗ mà khóc đâu." “Ngươi chẳng qua chỉ là một tên mai mối không lên được mặt bàn, còn dám nói năng hăm dọa như thế, muốn ép nữ tử lương thiện làm thiếp hay sao?" Đôi mắt Lâm Vị Hi như ngọc châu nhìn Vương bà, cười khẽ một tiếng, đầy vẻ mỉa mai “Đúng là dám ăn to nói lớn, chỉ là một tên viên ngoại thôi, mà còn tưởng mình là hoàng đế? Người biết thì nói hắn là phú hộ nông thôn. Người không biết, còn tưởng con của hắn là vương gia hay hoàng tử, hiện tại đến đây tuyển phi đấy chứ." Vương bà nghe xong lời này bị dọa đến gần chết "Ngươi không muốn sống nữa hả? Loại lời nói bị chém đầu này mà cũng dám nói lung tung!" "Nếu các ngươi đã dám làm, thì sao lại không cho người khác dám nói. Muốn chơi trò dỗ dành trước dọa nạt sau đấy à, quả thực ngu xuẩn đến buồn cười. Lúc cô nãi nãi ta đây chơi trò này, không biết các ngươi còn đang ở cái xó xỉnh nào kìa.” Đuôi lông mày Lâm Vị Hi khẽ nhếch lên, hàng mi rậm rủ xuống, âm thanh như bang va vào ngọc, rõràng những lời này cao ngạo khinh người, hơi có vẻ cay nghiệt, nhưng thanh âm của nàng vừa trong vừa nhẹ, ngữ điệu còn có chút yếu ớt, phối hợp với âm điệu có thứ tự rõ ràng của nàng. Nên dù đangmắng chửi người nhưng lại có nét duyên dáng rất riêng. Lâm Vị Hi cũng không biết mình đang mắng người khác lại bị người đứng nghe đánh giá là duyên dáng rất riêng. Nếu nàng mà biết còn không phải tức chết đi được. hiện tại, nàng còn đang chỉ vào mũi Vương bà mắng "Ta nói cho các ngươi biết, cô nãi nãi ta không muốn lập gia đình, chuyện mà ta khôngmuốn làm, thì trên đời này không ai có thể bắt ép ta được. Hôm nay là nhi tử Lý viên ngoại, ngày mai không phải sẽ có cháu trai của Vương viên ngoại sao? Sau này các ngươi dám còn loại tâm tư xấu xa này, ta sẽ đến huyện nha, treo cổ ngay trên chính đường của nha môn. Dù sao kim sách thiết khoán của cha ta còn bị giữ lại, ta chết đi để cho mọi người nhìn thấy các người đã bức bách đứa con gái còn lại của chiến sĩ hy sinh nơi chiến trường như thế nào! Đến lúc đó, chuyện này sẽ không còn là chuyện nhỏ nữa, cả kinh thành cùng Yến vương biết chuyện này, cả đám các ngươi đừng ai hòng sống yên ổn.” "Hi nhi..." "Cút ngay, nếu các ngươi còn nói thêm câu nào nữa thì ta sẽ đâm đầu xuống hồ ngay lập tức!" Ngoài cửa viện, mồ hôi lạnh quan huyện chảy ròng ròng, một nam tử nhẹ nhàng xoay nhẫn ngọc, vui giận đều không hiển thị trên gương mặt, hỏi một câu " Kim sách thiết khoán của Lâm Dũng bị giữ lại?" "không có, chỉ là..., Chỉ là giữ giúp cho Trung Dũng hầu. Ngài cũng biết, ở nông thôn dân trí chưa mở, không có văn hoá, việc ăn cắp luôn xảy ra nhiều lần, bị cấm mà vẫn không ngừng. Hạ quan lo lắng kim sách thiết khoán của Trung Dũng hầu bị kẻ xấu trộm đi, nên mới cất giữ trong huyện nha." Lời giải thích thật sáo rỗng, nhưng người đó lại chưa hề nói tin hay không tin. hắn lại nhìn lướt qua tiểu viện nông gia nói "Trung Dũng hầu khi còn sống không yên tâm nhất chính là nữ nhi của mình, mặc dù chỉ là một tiểu cô nương, nhưng nàng mới chính là hậu nhân của Lâm Dũng. Đồ vật trả lại, trực tiếp giao cho nàng đi.” "Tuân mệnh." Nam tử giọng điệu bình thản nhưng lại đầy uy quyền, có thể thấy được là nhiều năm ở vị trí cao, quen ra lệnh cho người khác. Quan huyện mặt đầy mồ hôi lạnh gật đầu vâng dạ, phát hiện vị đại nhân này đứng im. Quan huyện kinh ngạc một chút, lập tức hiểu ra, nhanh chóng khom lưng chạy đến cửa viện của Lâm đại nương. Trong viện, Lâm đại nương cùng Vương bà đều nhẫn nhịn đầy bụng tức giận. Bọn họ tuy cũng cùng hàng xóm trong thôn cãi nhau, nhưng ngươi chửi ta, ta mắng người, ai nấy cũng chiếm thế thượng phong. không giống như là hiện tại, muốn chen vào nói lại không chen vào được, bên tai chỉ có thể nghe được tiếng của Lâm Vị Hi. thật sự là tức chết người. Lâm đại nương giận đến mức muốn ra tay, nhưng bà ta vừa mới có ý nghĩ này, đột nhiên cảm thấy bầu không khí không đúng. Bà nhanh chóng quay đầu, trông thấy người tới chân dường như mềm nhũn. "Huyện lệnh lão gia..." Huyện lệnh tức hổn hển phất tay, bên ngoài còn có vị tôn đại Phật đang nhìn đây, cái gì lão gia với không lão gia chứ, đừng làm hỏng con đường làm quan của hắn chứ. âm thầm cảnh cáo hai thôn phụ này xong, huyện lệnh quay người nhìn về phía Lâm Vị Hi, sắc mặt lập tức trở nên hòa ái " Lâm cônương, nghe nói mấy ngày trước ngươi lại bị bệnh, bây giờ thân thể đã khỏe hơn chưa?" Lâm Vị Hi cũng không phải thôn nữ bình thường. Nàng nhận ra đây là quan phục cực kì chính thức của huyện lệnh, mà huyện lệnh còn đang hạ mình lấy lòng nàng như thế. Trong lòng Lâm Vị Hi càng trở nên cảnh giác, nàng đề phòng nhìn đối phương, nhẹ nhàng hành lễ, sau đó căng thẳng hỏi "Huyện lệnh đại giá quang lâm, tới đây có việc gì?" Nét cười làm lành trên mặt huyện lệnh càng rõ ràng hơn, chờ nghe xong huyện lệnh nói , Lâm Vị Hi càng thấy kinh ngạc. Huyện lệnh lại muốn đem kim sách thiết khoán trả lại cho mình, thậm chí phong thưởng do triều đình mang tới cũng sẽ chuyển hết cho Lâm Vị Hi đầy đủ không thiếu khuyết miếng nào. Cái này sao có thể, khác thường tất có lí do, hắn muốn làm cái gì? Huyện lệnh thấy Lâm Vị Hi không chịu nói gì, thật sự là gấp đến mồ hôi đều muốn rơi xuống. hắn thậtsự không còn cách nào, chỉ có thể nghiêng người sang, hướng ra ngoài chỉ một chút, sau đó dùng ánh mắt ra hiệu Lâm Vị Hi "Trong kinh thành có đại nhân vật tới, hắn muốn cho ngươi, ngươi nhận lấy là được." Lâm Vị Hi nhìn theo ra ngoài, nàng nhìn thấy ở những gốc cây bên đường đối diện có nhiều ngựa, có rất nhiều người đang đứng nhưng đều cực kì im lặng, kính sợ đứng sau lưng một người. Lâm Vị Hi đã lớn như vậy, gặp qua bao nhiêu cảnh tượng hoành tráng, vậy mà cũng bị khí thế của đối phương làm chấn động, ánh mắt Lâm Vị Hi ngơ ngẩn, hỏi "Đó là ai?" "Yến vương."

ta làm kế mẫu của chồng trước